Chào mừng bạn đến với

Cộng Đồng X

Đăng ký ngay!
CongDongX.NET
CongDongX.BIZ
CongDongX.ORG

Sự kiện "Đăng nhập Ứng Dụng - Nhận Quà May Mắn"

Có một Hà Nội trong tôi...

Mimosa

Girl Xinh
Tham gia
18/05/2020
Bài viết
177
Một Hà Nội trong tôi!

Hai hôm nay tôi bị cảm, cũng bởi cái tội trời trở gió mùa vẫn phong phanh áo mỏng, ngồi quạt lại tắm nước lạnh. Tôi lại quá hiểu cái "thằng người" bên trong tôi, mấy cái kháng sinh với giảm đau, giảm viêm,... này nọ đều chẳng còn tác dụng nữa. Nhân chiều muộn thứ Bảy quyết nghỉ thắt cổ sớm, tôi lọ mọ ra chợ, hỏi dăm ba lượt cũng tìm được hàng bán thảo dược giải cảm. Đó không phải là hiệu thuốc Đông y, cũng chẳng là cửa hàng to lớn, chỉ đơn thuần là một sạp nhỏ, trong góc chợ. Chủ hàng chừng năm mươi, người nhỏ thó.

Trước tôi đã có hai khách. Một khách đang có thai và khách còn lại là cô bé trạc đôi mươi. Bà chủ hàng nói liên thanh, nói không ngừng, cặn kẽ hỏi tình trạng thai của khách rồi lại phân tách là nên dùng cái gì, không cần lo lắng cái gì, đâu là dấu hiệu bình thường hoặc bất thường; dù khách chỉ hỏi mua gói thuốc an thai.

Thấy thương vụ với thai phụ kéo dài mãi vẫn chưa xong, cô bé kia chừng không chờ đợi được nữa liền lên tiếng giục. Cô bé chỉ mua ít long não nên muốn được mua trước. Bà chủ trừng mắt nhìn cô bé, quát rất to, "người ta đẻ người ta còn không vội, mày vội cái gì?" Nói xong, bà ta quay sang thai phụ, "thai đang bình thường, không cần phải uống an thai. Uống vào có khi lại hóa dở, tao không bán đâu."

Thai phụ cảm ơn rồi quay lưng. Bà chủ lục tục đi lấy món hàng cô bé kia cần. Hai lạng long não, sáu mươi nghìn. Nhận tiền xong, bà chủ lại hỏi cô bé là mua để làm gì. Cô bé bảo mua về đặt vào tủ quần áo cho thơm. Vừa nghe thế, bà chủ liền giựt phắt túi long não trên tay cô bé, giọng sang sảng, "đứa dở người nào bày mày ngu thế? Long não này là thuốc, còn cái cho vào tủ quần áo là băng phiến. Cái thứ này mà cho vào tủ nhá, sáu tháng sau thì đồ mày như cái đống giẻ. Mục nát hết!"

Vậy là cô bé nhận lại tiền, bà chủ hàng mất thêm một khách.

***

Có rất nhiều người tỏ ra ngạc nhiên tột độ khi tôi thay vì chọn Sài Gòn cởi mở làm chốn tạm dung thì lại làm bạn với một Hà Nội cục cằn và khắc nghiệt. Song, tôi chưa bao giờ thấy Hà Nội không dịu dàng và Sài Gòn cũng chẳng mến khách như người ta vẫn tưởng. Đôi khi câu "coi lại cách ăn ở" rất đúng!

Hà Nội giao mùa
Cốm xanh hoa sữa
Vấn vít áo mỏng
Tô màu Thu mưa...

IMG_20151031_203259.jpg
 

Ko Do

Thành viên nổi tiếng
Tham gia
21/05/2020
Bài viết
2,025
Đáng yêu thế. Đúng thật rất ít người bắc tiến. Chúc người đẹp thứ tư vv 😍
 

Cherry Nguyễn

Girl Xinh
Tham gia
18/05/2020
Bài viết
62
Gin muối + Marl trắng bao cứng + son môi đỏ choét dính đầy đầu lọc. Hà Nội vẫn luôn dịu dàng với ai dịu dàng, chị nhỉ?
 

Khói thuốc

Thành viên
Tham gia
22/10/2020
Bài viết
67
Nhìn bao thuốc lại nhớ đến một chuyện năm ấy, các nước bắt đầu có Luật bắt các cty thuốc lá phải in hình ảnh cảnh báo đáng sợ lên bao thuốc, mình với một người bạn nữa đi metro từ sân bay về Bangkok liền vào cửa hàng tiện lợi mua bao thuốc lá. Đúng loại Marl này luôn. Nhìn hình in trên bao thuốc, hai đưa gào toáng lên, "ôi sợ quá, phải hút liền hai điếu cho đỡ sợ." Hai đứa hút liền hai điếu thật, sau đó còn chụp ảnh với bao thuốc, cười toe.
 

Meo-chan

Thành viên nổi tiếng
Tham gia
22/10/2020
Bài viết
198
Ô, Sony kìa. Lâu lắm mới gặp lại hình ảnh của chiếc điện thoại này. Giữa vô vàng Iphone và SS, Meo cũng vẫn đang dùng chiếc Sony cũ mòn của mình. 🥰
 

Chỉ Yêu Mình Em

Thành viên
Tham gia
19/10/2020
Bài viết
45
🌹 1 hoa hồng cho bài viết đáng yêu này. Ko biết các bác khác thế nào, mình đọc bài kiểu này trong CDX lại cho cảm xúc rất lạ.
 

Mimosa

Girl Xinh
Tham gia
18/05/2020
Bài viết
177
Tấm ảnh kia đã được chụp từ rất nhiều năm về trước nhưng Marl trắng, chiếc điện thoại Sony và màu son đỏ thì vẫn như xưa. 💋
 

Lối nhỏ vào đời

Thành viên nổi tiếng
Tham gia
24/05/2020
Bài viết
2,839
Bài viết quá hay,1 like 👍

Còn về bức ảnh thì vì mình ko hút thuốc lá và ghét thuốc lá nên ko thấy đẹp
 

*Còm83*

Thành viên
Tham gia
18/05/2020
Bài viết
72
Một bài tâm sự rất hay. Câu chuyện ngắn đơn giản mà đủ nói lên con người HN.
 
Top